Hiển thị các bài đăng có nhãn chia sẻ cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chia sẻ cảm nhận. Hiển thị tất cả bài đăng

Câu chuyện “Con trâu, Lũ trẻ, Cánh đồng và tiếng trống trường

[Tuỳ bút cho ngày khai trường....]
Câu chuyện “Con trâu, Lũ trẻ, Cánh đồng và tiếng trống trường…”
Vầng trời trong veo, ngọn gió mơn trớn xúc cảm như đang lả lướt ve vuốt từng bông lúa vàng ươm trãi dài trên cánh đồng bất tận. Phía chân trời xa xăm, màu chiều rực đỏ đã bắt đầu phai dần, trước khi tắt lịm, nó lưỡng lự như không muốn rời bỏ thế gian để nhường chỗ cho bóng đêm sâu thẳm. Đó là sự đấu tranh đổi ngôi, nhưng có lẽ cái sự phiền phức ấy không ảnh hưởng gì đến lũ trẻ nhà quê. Văng vẳng tiếng đùa, tiếng nói cười ra rả, tiếng hì hục dắt trâu về chuồng. Mồ hôi nhễ nhại thấm ướt đã cả lưng áo, có đứa phơi trần, đôi chân nứt nẻ lấm lem bùn đất, da đen sạm cháy nắng, có đứa lủng lẳng mỗi chiếc quần xà lỏn chỗ vá chỗ khâu hời hợt cái dây lưng quần. Bỗng chốc một trong số chúng nhảy phốc lên lưng trâu, thúc mạnh ngang sườn và chơi trò chỉ huy. Niềm vui nhân đôi khi cả bọn cùng hưởng ứng. Con trâu vẫn cứ lầm lũi cắm đầu đi về phía trước, nó cũng chẳng khác gì lũ trẻ, chẳng cần biết sự tình, dường như nó hiểu thân, biết phận, cả cuộc đời cứ thế, nặng nhọc trên cánh đồng qua ngày qua tháng. Rồi một đứa rủ rê chơi trò dạy học, tiếng vỗ tay thay tiếng trống trường í ới lũ trẻ từ phía xa, thế là cả đám xúm lại tụm năm tụm bảy miệng bi ba bi bô đánh vần theo tiếng nghêu ngao của cô giáo nhỏ. Thi thoảng cái nhăn mặt, cái khịt mũi hay cái gật gù chỉ để báo hiệu cho lũ học trò tinh nghịch…Chiều đã sẫm màu…gió vẫn thổi…tiếng kẽo kẹt từ những bụi tre làng…xào xạc…Cả không gian như một bức họa đồng quê, cũng chẳng hiểu vì cớ gì mà tôi lại cứ đau đáu những nỗi niềm tuổi thơ tự xa lắm. Bởi lẽ lũ trẻ ấy nhắc tôi nhớ về cái thời xắn ống quần, tay xách dép, trên lưng mang chiếc cặp nặng trình trịch, đầu đội chiếc nón lá của mẹ có khi che khuất cả tầm mắt băng qua những cánh đồng rộng thênh thang để đến trường cho kịp giờ học đã không còn, chỉ còn đọng lại trong tôi ký ức mà thôi. Nhưng hôm nay tôi lại được trở về thuở ban sơ với đúng cái hồn tuổi thơ nguyên vẹn ấy, được nghe “tiếng trống trường”, tiếng trống giục giã như níu kéo và gọi tuổi thơ quay về. Lạ chăng dù tôi ở một vùng quê nghèo, hẻo lánh lắm, lam lũ lắm, nhưng sao cảm xúc cứ dâng tràn. Giá như cuộc sống chỉ dừng lại ở khoảnh khắc và giây phút ấy, để tiếng cười của lũ trẻ mãi vang xa, để chúng được sống trọn vẹn với cái tuổi thơ hồn nhiên, được cắp sách đến trường, được thõa chí mơ ước ngày mai nắng rạng, mà không nặng gánh đời, không rong ruổi trên những con đường dài phụ cha phụ mẹ kiếm kế mưu sinh, lắm khi tưởng đất là nhà, tưởng gió mưa, tưởng bần hàn là bạn. Lẽ vậy mà dù áo có rách tan, bụng có đói meo, chân tay co quắp lại vì lạnh, hay đôi mắt mờ đi vì làm việc mệt nhoài chúng vẫn luôn cười tươi và miệng râm ran cất tiếng hát “Nắng lấp lánh vui cùng em đến trường. Gió vẫn hát trên vòm lá non. Chim ca líu lo khúc ca rộn ràng. Như giục em nhanh chân bước tới trường”...Giá như...giá như...tất cả cũng chỉ là sự giá như...Nhưng chao ôi !
“Có cả cuộc đời rồi bỗng nhớ
Những đoạn đường xa lắc tuổi thơ đi
Bàn chân nhỏ qua đồng qua ruộng
Tiếng trống trường giục giã những mùa thi”
(Lê Uyên, thành viên Ban tổ chức Quỹ Thiện Nguyện Vì Yêu Thương)

Đêm Trăng Cổ Tích

...Ngày xưa ấy, khi tôi chỉ là một đứa trẻ với biết bao hồn nhiên, thế giới quanh tôi luôn là những điều bí ẩn và nhiệm màu. Tôi tự hỏi liệu một ngày nào đó ông Bụt, bà Tiên có vỗ về mỗi khi tôi khóc, hay chăng nàng Tấm thảo hiền, chú Cuội, chị Hằng Nga...có đưa tôi vào thế giới thần tiên với biết bao ảo vọng. Lớn lên một chút, những mộng mị thay bằng khắc khoải, trầm tư, ấy là vì cho đến cuối cùng, dù hơi thở đã tắt lịm, cô bé mồ côi mẹ với tấm thân gầy gò chỉ biết tìm hơi ấm từ những chiếc que diêm. Bóng đêm và cái rét chưa hẳn có thể giết chết sự gắng gượng và bám níu sự sống, nhưng sự cay độc và lãnh lẽo của lòng người đã cướp đi linh hồn bé bổng ấy. Cô bé bán diêm nằm lặng im ở góc phố náo nhiệt, nơi dòng người qua lại tấp nập. Mỉa mai thay trên cái nền yên ả tràn ngập ánh sáng, hình ảnh một cô bé nghèo bị đời bỏ mặc. Cứ ngỡ thời gian sẽ làm tôi hiểu cổ tích không chỉ có vẻ đẹp hào nhoáng mà còn có những khoảnh khắc nhói lòng và khi ấy nước mắt tôi lại nghẹn đắng vì cái kết khép lại của câu chuyên “Bàn chân nhỏ” là bóng dáng nhỏ nhoi của cậu bé lang thang mất hút trong một con hẻm tối mịt. Những vết chân trần trụi rướm máu sau một ngày dài mưu sinh in hằn trên con đường thô ráp, vuốt nhọn...Bất cứ đứa trẻ nào cũng sợ bóng đêm bao phủ, nhưng “bàn chân nhỏ” lại xem bóng tối, góc chợ, bánh mỳ thiu và những trận đòn sứt đầu mẻ trán...là nơi bình an nhất.

Cổ tích phải chăng không còn là những giai điệu ngọt ngào, những chân thiện mỹ nuôi lớn tâm hồn trẻ thơ...hay chăng bản thân tôi tự huyễn hoặc rằng cổ tích là thực tại nhưng thực tại liệu có là cổ tích. Và hôm nay khi đặt bút viết những dòng xúc cảm này tôi mới thấu rằng cổ tích hóa ra vẫn luôn đẹp, luôn huyền ảo vì bất kỳ nỗi đau hay sự chua chát nào đều ẩn chứa trong nó những khát vọng và sự hàn gắn, những giọt nước mắt nào cũng có lúc đánh thức điều diệu kỳ.

Cổ tích làm lay động hàng triệu trái tim, trong đó có trái tim tôi, trái tim bạn, trái tim của tất cả những ai đã từng một thuở là “trẻ thơ”. Trái tim ấy chỉ đơn thuần là một khối đa thể nóng hổi vì được nuôi dưỡng bởi bao mạch nguồn xúc cảm, được ươm mầm bởi những yêu thương và được chắt lọc trong biển tình nhân ái. Để rồi ta mỉm cười thốt lên rằng “Ừ nhỉ, thực tại rồi sẽ có lúc là cổ tích”, cổ tích nhiệm màu sưởi ấm những đứa trẻ nghèo, cổ tích hôn lên những giọt lệ tràn mi và hóa chúng thành tương lai tươi sáng. Để rồi tay trong tay ta nghêu ngao khúc hát “Cho em những đêm không lạnh, cho em giấc trưa yên lành, cho em những yêu thương chân thành và ban mai ngát xanh. Giữ lấy cánh tay em này, giữ những ước mơ đong đầy...giữ cho em sống...những giây ấm êm trong vòng tay”.

Hãy cùng chúng tôi làm nên một đêm trăng cổ tích cho trẻ em nghèo với sự hồi sinh của chị Hằng, chú Cuội, ông Lân, với cả những chiếc bánh nướng, bánh dẻo đủ mùi vị thơm lừng, với hàng triệu ánh sáng tỏa rạng một góc trời được thắp lên bởi 400 chiếc đèn lồng rực rỡ sắc màu...Thế đấy, hãy cùng chúng tôi “Vì yêu thương” viết tiếp cho những câu chuyện cổ tích còn dang dở hoặc ít chăng làm dịu lắng những bỏng rát số phận bằng nụ cười của tình yêu và sự nhân ái.

Quỹ Thiện Nguyện Vì Yêu Thương chúng tôi sẽ kêu gọi đóng góp thực hiện “Đêm Trăng Cổ Tích”, hãy chung tay các bạn nhé…

[trên đây là đôi lời tâm huyết của Lê Uyên, thành viên của Quỹ Thiện Nguyện Vì Yêu Thương khi viết kế hoạch tổ chức “Đêm Trăng Cổ Tích” dịp Trung Thu trong hai ngày 5 & 6 /9/2014 dành cho 400 trẻ em người dân tộc Vân Kiều và Pa Kô ở 3 thôn nghèo nhất là Pa-Lọ-Vạc, Sung và Tanua-cô của xã Thanh, huyện Hướng Hóa, tỉnh Quảng Trị…]

Câu chuyện ước mơ thoát kiếp ngủ ghe

Bé Nguyễn Văn Anh, năm nay lên lớp 6, xã Tân Hòa Đông, huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang. Sau khi bị ba đẻ bỏ rơi, 2 mẹ con Văn Anh lặn lội từ Cà Mau lên Tiền Giang sinh sống để ở gần người em (dì 7, cũng rất nghèo). Nơi an cư là chiếc ghe cũ kỹ, tồi tàn, chắp vá, kéo lên bờ làm nơi chui ra chui vào...

Ban ngày 2 mẹ con được bà con hàng xóm cho trú nhờ để tránh mưa nắng nhưng đến đêm lại phải về lại chiếc ghe của mình.

Mẹ Văn Anh - chị Lê Thị Thu (1966) không ngại khổ để làm thuê làm mướn, lột vỏ khoai... để lo cho em ăn học. Nhưng do bệnh tiểu đường ngày một nặng khiến 2 mắt mờ đi nên mẹ hay đau ốm...May mắn thay, Văn Anh học rất giỏi, viết chữ rất đẹp và suy nghĩ già dặn so với lứa tuổi của cậu bé.

Như một cơ duyên, một thành viên trong nhóm đã theo dõi bé từ tháng 4.2012 và tặng một xe đạp, lên lớp 6 bé sẽ phải đạp xe 12km mỗi ngày đến trường.

Tháng 5.2014, như một cơ duyên, Quỹ Vì Yêu Thương quyên góp được 20 triệu với dự kiến mua đất cho hai mẹ con, vui mừng thay là gặp được chị Nguyệt - Chủ tịch UBND Xã và được cam kết nhà nước lo cấp đất...

Quỹ đã nhanh chóng và mạnh dạn đứng ra quyên một số tiền nhằm xây căn nhà tình thương cho mẹ con Văn Anh, sau hơn 2 tháng quyên góp được 63.5 triệu:

- Xây căn nhà 5m*8m, nền gạch, lát gạch, mái tole, 2 phòng ngủ, công trình phụ...hết 43 triệu đồng
- Phát sinh hệ thống nước, xây thêm 2 bệ giường xi măng...hết 4.5 triệu
- Mua 1 bàn inox và ghế nhựa...hết 1.4 triệu
- Còn lại 14.6 triệu sẽ quy ra học bổng Vì Yêu Thương toàn phần (trị giá 6 triệu / năm), mỗi năm trao 3 đợt nhằm đảm bảo số tiền được gia đình sử dụng đúng mục đích là lo cho việc học của bé Văn Anh

Ngày 17.8, Quỹ Thiện Nguyện Vì Yêu Thương kết hợp với chính quyền địa phương đã làm lễ trao căn nhà (và giấy chủ quyền đất) cho hai mẹ con bé Văn Anh

Giấc mơ thoát kiếp ngủ ghe đã thành hiện thực, cảm ơn các Mạnh thường quân đã chung tay, cảm ơn Thầy Tuấn Hiệu trưởng trường Tiểu học Tân Hòa Đông đã nhiệt tình sát cánh, cảm ơn Chị Nguyệt Chủ tịch UBND Xã, cảm ơn các Thầy Cô và bạn bè bé Văn Anh đã động viên....

CỎ DẠI

[truyện ngắn "Cỏ dại" do một thành viên của Quỹ Thiện Nguyện Vì Yêu Thương sáng tác năm 2009]

Sân ga cuối ngày, mặt trời lặng lẽ úp mặt để lại cái ánh nắng chiều nhợt nhạt như không còn đủ sức gắng gượng. Những tia nắng yếu ớt, thoi thóp chờ màn đêm xua đuổi. Sông vẫn ngồi đó, cô tựa người trên chiếc ghế đá, mắt nhìn xa xăm. Cô liên tưởng đến những tháng ngày một mình nuôi con vất vả khó nhọc, chợt nước mắt tràn khóe. Chua chát lắm cái phận gái điếm, tàn nhẫn lắm cái phận đời lay lắt truân chuyên, đắng lòng lắm cái tình người bạt bẽo nhạt phếch. Cô muốn quên những tháng ngày ngụp lặn trong nhơ nhuốc và đầy nỗi ô nhục, cô muốn hoàn lương, sống một cuộc đời đạm bạc nhưng rồi gia đình, những người xung quanh có chấp nhận thứ tha cho một đứa con gái hoen ố như cô chăng, liệu có đón nhận đứa trẻ đang lớn lên từng ngày trong bụng cô.

Phòng chờ lúc này đông nghẹt. Sông lê những bước chân nặng trĩu, tay xách chiếc giỏ bạc màu, chiếc quai treo lủng lẳng ổ bánh mì. Cô len qua mấy hàng ghế, đến quầy bán vé

- Cho em một vé về Quãng Ngãi tối nay
- Ghế mềm điều hòa cô nhé, chỉ còn hai chỗ lúc 19h45...

Sông trở về chiếc ghế đá, cô lại suy nghĩ miên man, về Phiên, người đàn ông khuân vác đầy nghĩa tình, người đã cho cô biết thế nào là tình yêu, người giúp cô thoát khỏi cái địa ngục đọa đày. Nhiều lần anh đỡ cho cô những trận đòn tê buốt của bọn bảo kê và chăm sóc cô những lúc ốm đau. Chính anh đã từng nói với cô rằng “hãy sống theo cách mà sau này nếu em có nhìn lại cũng không bao giờ hối hận, đó mới là ý nghĩa”. Phiên - người đã nâng niu và phà hơi ấm vào cuộc đời cô. Cách đây hai tháng Phiên vẫn còn đây, anh cứ nắm lấy tay người yêu mà tỉ tê, về cái viễn cảnh tươi đẹp của hai đứa. Vậy mà nháy mắt, Phiên đã ra đi mãi sau một tai nạn ở công trường xây dựng để lại một nỗi trống trãi và nỗi đau khôn nguôi cho mẹ con Sông. Cái ngày hay tin Phiên chết, Sông chỉ biết đứng lặng, nước mắt cạn khô, cô chỉ kịp đưa tay lên ve vuốt chiếc bụng của mình. Có lẽ đời người ai cũng sẽ có những khoảnh khắc đau đến nhói lòng, nhưng sao lại có những nỗi đau thẩm thấu đến tận tủy xương. Sông có cảm giác ông trời thật tàn nhẫn, như muốn cướp đi tất cả những hạnh phúc ngọt ngào của cô, chỉ để lại những vết hằn rỉ máu.

- Cô ơi cô, mua cho con tờ vé số đi

Cái lắc tay mạnh của đứa trẻ khiến Sông giật mình, cô nhìn nó thật lâu, những đứa trẻ đầu đường xó chợ, không chốn dung thân. Năm 16 tuổi khi cô đặt chân lên cái mảnh đất đô hội này, cô cũng là một đứa trẻ như thế, làm đủ mọi nghề để mưu sinh từ bán vé số, lao công, phục vụ cho đến cái nghề mạt hạng làm một con điếm đứng đường. Bỗng cô chột dạ khi nghĩ đến tương lai mờ mịt của đứa trẻ, đôi mắt nó trong veo, nhưng sao cái nài nỉ và điệu bộ của nó đầy giả tạo. Có lẽ đời đã dạy cho nó cách lọc lừa, đời đã nuốt chửng đi cái tuổi thơ vô tư lự và hồn nhiên trên gương mặt nó. Ôi! Đời...

- Cô mua đi cô, con bán từ chiều đến giờ mà không được tờ nào, tối về ba rầy chết, đi cô
- Ừ thì mua, ngồi xuống đây – Sông kéo tay đứa trẻ ngồi xuống cạnh mình, không hiểu sao cô lại có cảm giác gần gũi với nó như thế này, có lẽ cô cũng sắp làm mẹ hay chăng cô hiểu lắm cái tuổi thơ cơ cực và đầy nỗi lo toan của nó.
- Cô mua cho con hai tờ luôn nhé
- Không, một tờ thôi, cô không có tiền
Sông để ý ánh nhìn của đứa trẻ, nó nói nhưng mắt cứ nhìn chăm chăm vào ổ bánh mì cô treo trên quai chiếc giỏ xách, nó nuốt nước miếng, rồi vẻ mặt buồn hiu.
- Đói rồi chứ gì – Sông vuốt ve mái tóc khô cứng và bệt dính của nó, mái tóc lâu ngày không được tắm gội đây mà, mái tóc pha lẫn gió sương của những ngày tháng lang bạt, ngủ bờ ngủ bụi. Sông tháo chiếc túi nylong, lấy ổ bánh mì đưa cho đứa trẻ. Nó trố mắt nhìn Sông, ánh mắt long lanh và đầy cảm kích
- Cô cho con thiệt hả ?
- Thế không thích à ?
- Con đói từ sáng đến giờ mà – nó nghẹn ngào - không bán hết họ không cho ăn - nó òa khóc. Lúc này đây Sông mới thấy nó thật trẻ con, không giống cái vẻ gai góc và chai sạn như lúc nó mời mọc Sông đầy điệu nghệ.
- Vậy con tranh thủ ăn rồi đi bán, cô chỉ có thể mua cho con một tờ thôi
- Dạ - đứa trẻ đáp thật to và nhanh, kéo chiếc áo lau khô nước mắt, rồi cầm lấy ổ bánh mì nhai ngấu nghiến. Sông nhìn mà ấm lòng. Cô mở giỏ xách, lấy chiếc lược, cô chải mái tóc cho nó, rồi thắt hai chiếc bím thật xinh. Cô ước gì nó sẽ không lầm đường lạc bước như cô, cô ước gì cuộc đời của nó sẽ không vẩn đục và u tối như cô.
- Con đi bán tiếp đây – nó đứng dậy, khoanh hai tay lễ phép chào Sông
- Ừ, con đi đi.
Đứa trẻ nhảy chân sáo tung tăng, hình như nó vui lắm thì phải, nụ cười rạng rỡ trên môi của nó khiến Sông cảm thấy bớt cô đơn và lạc lõng “ Phiên ơi, con chúng mình mai sau cũng ngoan vậy anh nhỉ”
- Cô ơi – Sông giật mình khi nghe tiếng gọi to, lại đứa trẻ ấy, nó quay lại tìm cô
- Cô tên gì vậy, tối nay con có bài kiểm tra về tấm lòng của mẹ, mà con không có mẹ, con viết về cô được không ?
- Mẹ ư – Sông chạnh lòng, nước mắt cô chợt trào, nước mắt tưởng như cạn khô vì những vết bỏng rát. Cái giây phút cô được làm một con người ý nghĩa chứ không phải là một con điếm hứng chịu những giằng xé tâm can, những chửi rủa của người đời, những chà đạp của bọn cuồng dại. Mẹ ư, cái tiếng gọi sao thiêng liêng và da diết đến thế này, cái tiếng gọi mà cô ngỡ như đã đánh mất nó giữa những năm tháng bôn ba. Hóa ra nỗi nhớ mẹ, nhớ nhà luôn âm ỉ trong cô mà chưa bao giờ tắt lịm.

- Cô khóc à – đứa trẻ nghiêng nghiêng cái đầu nhìn Sông với vẻ ngạc nhiên
- Không...cô không sao, cô tên Sông – Sông cúi người xuống để nhìn đứa trẻ rõ hơn – con giỏi thật đấy, dù thế nào cũng đừng bỏ học con nhé, phải học cho thật giỏi
- Dạ – nó cười tươi – con biết tên cô rồi.

Sông cứ dõi theo bóng đứa trẻ dần khuất xa mà lòng quặng đau. Cùng lúc đó tiếng thông báo vang lên, cô vội vã đi vào ga.

Tiếng vọng của quá khứ bây giờ không còn là nỗi nhức nhối và ám ảnh với cô nữa mà quá khứ giúp cô kiên định hơn với con đường sống thiện, sống tốt. Có lẽ khi quay về, gia đình sẽ lại hất bỏ cô nhưng với cô giờ đây, những ngày tháng có con, những ngày tháng được làm một con người thanh sạch, không toan tính rộng bước thênh thang đầy nhẹ nhõm.

Màn đêm buông xuống như khoét sâu vào nỗi lặng im, ánh đèn nơi sân ga vàng hiu hắt phảng phất nỗi buồn của một ngày tiễn biệt. Thoảng con gió vẩn vơ đùa nhẹ thả chút tình trên cây cỏ dại. Bụi trần lắng đọng nhưng cỏ dại vẫn đẹp, vẫn bình dị và mang một sức sống mãnh liệt.

Lê Phương Hà Uyên (25.09.2009 – trang chủ - Mục “những mảnh đời có thật )